EMOTIONLESS ( VÔ CẢM) – Poem by Ngọc Lê Ninh / Translated into English by Linh Vu

 
Poem by Ngọc Lê Ninh
 
 
EMOTIONLESS
 
My dear!
I myself endure pain too much!
When many people gradually extinguish the fire of mutual affection
Looking at iPHONE, running into each other without bowing
Old persons falling down on the sidewalk, nobody helps up
The current of people scrambling and flowing swiftly, suffocated
Accidents along the roads, nobody cares, nobody holds up.
 
My dear!
I myself endure pain too much!
When humans do not want to stop the fights
Gunfire, bombing, rocket rage
That are not as cruel as the the virus war
Who knows the people with breath stopped and blood clotted?
Who sows sorrows and resentments?
 
My dear
I myself endure pain too much!
The sea heart hurts, the eyes of rivers and streams turn obscure
Floods sweep houses away, children eyes look aimless
Smoke and dust fly up, the sunshine burns up the sky almost broken
Fields dry up, shriveled hills and mountains crash down
Fire burns forests killing birds and animals
 
My dear!
I myself endure pain too much!
Our children and grandchildren cry out to ages to come
They do not know where their grandparents’ original place is
Neighbors and relatives. Who survived? Who lost?
The time of emotionless dyed the life’s eyes stone-blind
The earth is barren, the heart of rocks gently sheds tears
 
But my dear!
I believe that there will be no more pain later on
People again light up the fire of mutual love
The universe revives, the earth again green
Without smoke and fire, the love tree grows very green
Like the sea deeply in your insightful eyes
Yearning for a time, I would passionately say that I love you.
 
 
 
VÔ CẢM
 
Em ơi!
Anh đây đau đớn quá!
Khi nhiều người dần tắt lửa thương nhau
Mắt nhìn IPHONE chạm mặt chẳng cúi đầu
Già ngã xuống vệ đường không ai đỡ
Dòng người bon chen vụt trôi nghẹt thở
Tai nạn dọc đường chẳng kẻ cứu người nâng.
 
Em ơi!
Anh đây đau đớn quá!
Khi loài người chẳng chịu hết giao tranh
Súng nổ, bom rơi, tên lửa hoành hành
Chẳng ác bằng cuộc chiến tranh vi rút
Người tắt thở dòng máu đông ai biết?
Ai đã gieo lên đau khổ nỗi oán hờn?
 
Em ơi!
Anh đây đau đớn quá!
Lòng biển đau sông suối mắt đục mờ
Lũ cuốn trôi nhà mắt trẻ vu vơ
Khói bụi bay nắng nung trời sắp vỡ
Ruộng đồng hạn khô nhăn nheo đồi núi lở
Lửa đốt rừng tan chim thú chết muôn loài.
 
Em ơi!
Anh đây đau đớn quá!
Con cháu mình òa khóc đến mai sau
Chẳng rõ Ông Bà gốc tích nơi đâu
Hàng xóm họ hàng ai còn? Ai mất?
Thời vô cảm nhuộm mắt đời mù mịt
Trái đất trơ hoang lòng đá khẽ rơi sầu
 
Nhưng em ơi!
Anh tin rằng về sau không đau nữa
Người với người lại thắp lửa thương nhau
Vũ trụ hồi sinh trái đất tái xanh màu
Không khói lửa cây tình lên xanh lắm
Như biển sâu trong mắt em thăm thẳm
Khát một thời anh mê đắm nói yêu em.
 
 

Translated into English by Linh Vu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s