MẸ TÔI (MY MOTHER) – Poem by Dr. Jahangir Alam Rustom / Translated by: Nguyễn Thánh Ngã (Vitenam)

 
Poem by Dr. Jahangir Alam Rustom
 
 
MẸ TÔI
 
Mẹ là tài sản của tôi
Cả đời tích lũy, lãi lời vô biên
Mẹ là trăng sáng niềm riêng
Ngọn đèn duy nhất soi xuyên tâm hồn
 
Tôi quên hết cả nỗi buồn
Khi nhìn khuôn mặt – suối nguồn yêu thương
Mẹ là nơi chốn tựa nương
Món quà của Chúa thơm hương phước lành
 
Mẹ như vỏ đậu mong manh
Tôi như cái vỏ loanh quanh ngủ vùi
Mẹ là sâu lắng ngọt bùi
Tôi yêu hơn cả cuộc đời của tôi
 
Dù thời gian đã êm trôi
Vợ yêu cũng đã một thời bên nhau
Nhưng gương mặt mẹ đằm sâu
Trái tin yêu cả nỗi đau con người
 
Nơi bình yên nhất trên đời
Là nơi có mẹ vạn lời từ bi
Bầu trời may mắn tôi đi
Mẹ là tuyệt tác diệu kỳ thế gian!
 
 
MY MOTHER
 
My mother is my accumulated wealth
————- my unique boon.
In my wide-open sky
She is my only glittering moon.
 
She is my only lamp
In the darkness,
I forget all of my conglomerated sorrow
If I see her face.
 
My mother is my blessing
A natural gift from God!
She is like the sheath of a bean
I am a dormant pod.
 
I love my mother
More than my life,
Though I spend a lot of time
With my beloved wife.
 
I pass my days happily
If I see my mother’s glittering face,
I find peace and love in her speeches
She is my only solace.
 
My mother loves me
With all of her heart,
In my sky of luck
She is a unique art!
 
 
15253554_359451731113599_1863233702561272494_n
 
Translated by: Nguyễn Thánh Ngã (Vitenam)
 
 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s