Nguyễn Thánh Ngã (Vietnam)

 
Nguyễn Thánh Ngã (Vietnam)
 
Born in 1958 in Quảng Ngãi Province, Nguyen Thanh Nga is the author of four collections of poems (Longing for Green, Seeing Through the Other Pair of Eyes, The Origin of Surprise, and Knock). He has been honored with numerous literary awards including First Prize of the Japanese Haiku Poetry Competition (2009), Second Prize of the Poetry competition about Vietnamese Culture from the Ministry of Culture, Information and Tourism of Vietnam, as well as the Huỳnh Văn Nghệ Prize from the Bình Dương Union of Arts and Literature Associations.
 
 
POETS AND CROWS
 
Those poets who have never swallowed tears
Those poets who have never drank saliva
Those poets whose pockets have never been empty
Those poets whose verses have not been cursed by cretins
Those poets who have not been warmed by the sidewalk heat
Those poets who have not sat in the last row with the people
Those poets who have not lost sleep over words
Those poets who have not cast their poems into the fire ….
 
Are the ones who mine the sadness of others
Dragging an empty barrel throughlife
They only knock against corpses
To hasten the crows ….
 
Translated by Dinh Tu Bich Thuy
 
 
NHÀ THƠ VÀ BẦY QUẠ
 
Những nhà thơ chưa hề nuốt nước mắt
Những nhà thơ chưa hề nuốt nước bọt
Những nhà thơ chưa rỗng túi bao giờ…
Những nhà thơ chưa có câu thơ bị bọn vô lại nguyền rủa
Những nhà thơ chưa biết hơi ấm vỉa hè
Những nhà thơ chưa ngồi ở hàng ghế chót với nhân dân
Những nhà thơ chưa mất ngủ với ngôn từ
Những nhà thơ chưa ném thơ mình vào lửa…
 
Họ là những nhà thơ đục khoét nỗi buồn của kẻ khác
Họ kéo lê chiếc thùng rỗng trên đời
Chỉ để gõ vào những thây ma
Khiến cho bầy quạ đen tìm tới…
 
 
THE HOLY SORROW
 
As the night bends down
Silently listen to the water flowing
The gutter flows smoothly, shrinking the long night
 
Whose footsteps?
Or just the walk into sleep
Lulling the solid sorrow
 
Oh the moon
Lonely moon by the fence
Why am I so lonely?
Friends far away from pandemic
Someone has just been quarantined…
 
Dreaming that I was a thief
Stealing the moon for you
Brighting up the blockade road
Putting your mask on,
You looking down at the leaf
The leaf is even more lonely
Knowing the scent of memories
 
Knowing love is like the wind
Will drift
Will fly
Just like a long river…
 
Translated by Hung NC – Kieu Bich Hau
 
 
NỖI BUỒN THÁNH
 
Đêm cúi xuống
Lặng thầm nghe nước đổ
Máng xối trôi xuôi chảy bớt đêm dài
 
Bước chân ai
Hay bước chân ta đi vào cơn ngủ
Ru nỗi buồn uy nghiêm
 
Ơi vầng trăng
Vầng trăng lẻ loi bên rào
Còn ta lẻ loi bên nào
Bạn bè xa mùa covid
Có người vừa mới cách ly…
 
Chợt mơ thấy mình kẻ trộm
Trộm vầng trăng cho em
Sáng soi con đường phong tỏa
Em đeo khẩu trang buồn
Cúi nhìn chiếc lá
Thấy lá cô đơn hơn mình
Là biết hương gieo mùi nhớ
 
Là biết tình như làn gió
Sẽ trôi
Sẽ bay
Như là sông dài…
 
 
MY MOTHER’S SISTER
 
My aunt carries her mangled sadness
on a tottering bamboo pole.
As a street seller, she sings to sell her life
by calling out into the night.
 
When my mother got married and left home,
my aunt cried to the late moon.
She guarded and worshipped at the ancestral altar.
Alone, she burned incense.
 
She is the record of war:
bombs burned scars into her face.
Agent Orange seeped deeply into her blood.
Pain condensed on her unseasoned beauty.
 
She wears a mask
and floats towards the city
where the polluted waters of the black channels wash her,
where the slums shelter her,and abandoned children warm her heart.
 
She picked those children from the trash heaps
as if picking up the cries of her womanhood.
She nurtured them tirelessly.
 
I welcome the children as my relatives,
and realize they are my flesh and blood,
that my aunt gave birth to them with her love.
 
I have called out: Oh Auntie,
please let me call you Mama!
You sang me lullabies of the clattering packhorse
that knocked against the night, bruising it.
 
Translated by Nguyen Phan Que Mai, and Kwame Dawes
 
 
DÌ TÔI
 
dì tôi,
chiếc đòn gánh chênh vênh
gánh nỗi buồn xô lệch
 
dì rao bán đời mình trong tiếng rao đêm
khi mẹ tôi theo chồng
dì ôm vầng trăng khóc muộn
thừa tự nạ dòng
nhang khói cô đơn
 
dì là gia phả của chiến tranh
vết bom nám mặt
chất độc da cam thấu máu
 
bao khổ đau dồn nén thành nhan sắc không mùa
dì mang chiếc mặt nạ
trôi về phía thành phố
những kênh nước đen tắm táp đời dì
 
những căn nhà ổ chuột che mát đời dì
những đứa trẻ bị bỏ rơi sưởi ấm tim dì
dì đã nhặt chúng trong sọt rác
như nhặt tiếng khóc một đời làm đàn bà
và nuôi chúng bằng thao thức…
 
tôi nhận những đứa trẻ ấy làm bà con
và nhận ra chúng chính là ruột thịt
mà dì tôi đã đẻ ra bằng tình yêu rất người !
 
tôi đã gọi dì ơi !
hãy cho con gọi dì bằng mẹ
bởi dì đã ru con bằng tiếng ngựa thồ lốc cốc
gõ bầm đêm…
 
 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s