TTN 1455: TRÊN ĐỈNH CỦA THIÊN HÀ / Poem by TỐNG THU NGÂN

Poem by TỐNG THU NGÂN

 

TTN 1455
TRÊN ĐỈNH CỦA THIÊN HÀ

Tình yêu vẫn mãi ở trên đỉnh núi cao vời vợi
Đẹp và thanh khiết, bàng bạc trong làn mây trắng và xanh xanh màu hy vọng
Ta vẫn cứ muốn nhờ thinh không giữ mãi mối tình thánh thiện ấy
Nghe như là một bản tình ca…
à… mà không, chính xác là nhiều bản tình ca tuyệt diệu…

Mây vẫn lang thang từng chiều… từng chiều
Những thanh âm bất tận
Ta lặng lẽ uống từng giọt sầu rơi rụng
Những giọt sương đêm nồng nàn và hoang dại
Những đóa quỳnh trắng muốt đẫm hương đêm

Ta đánh đổi cả một đời đào hoa lãng mạn
Để dang tay ôm lấy mối tình đẹp như làn sương buổi sớm lấp lánh trên ngọn cỏ non
Như tiếng chim họa mi réo gọi trong lòng rộn rã
Như một thuở giao hòa với nước mây và vũ trụ

Ta thích đắm mình trong những cánh hoa hồng dịu dàng và kiêu hãnh
Đôi mắt mơ màng đưa tầm nhìn về phía xa xôi
Nơi đó ta thấy một bầu trời rộng mở
Đó chính là nơi của đôi chim liền cánh tự do bay lượn và hợp xướng bài tình ca bất tận…

Đỉnh núi cao… đó là nơi ta cất giữ mối tình thiên niên vạn tự
Mối diễm tình của hai ta hòa với thiên nhiên vũ trụ trời mây nước, biển cả, sa mạc và cả thiên hà
Giữa thiên hà bao la, trên đỉnh của núi cao lồng lộng ta hôn nhau và bất tử…

TỐNG THU NGÂN 1455

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s